MBNT- Chương 13: Nguyện mãi mãi làm bờ vai

Chương 13: Nguyện mãi mãi làm bờ vai

“Anh Quân! Anh làm gì ở đây? Làm sao anh biết được địa chỉ nhà mẹ em?”

Hải An nhìn chằm chằm vào cái người đang đứng trân trân trước cửa nhà cô. Trong một lúc, cô đã nghi ngờ rằng mình đang bị ảo giác. Mới hơn nửa tiếng trước người đó còn nói chuyện điện thoại với cô, sao bây giờ lại có thể đứng trước nhà MẸ cô, nơi cách chung cư của họ hơn một tiếng lái xe! Hơn nữa, anh ta đào đâu ra địa chỉ nhà mẹ cô cơ chứ? Không lẽ lại là thủ đoạn thuê thám tử? Nghĩ đến đây, lòng cô trào lên cảm giác nóng lạnh, vừa tức vừa sợ.

Bên ngoài, Quân đứng rùng mình, ôm lấy hai cánh tay, hàm răng như va cả vào nhau khi nói.

“Có thể cho anh vào nhà không? bên ngoài lạnh quá!”

Đọc tiếp

Advertisements

MBNT- Chương 12: Anh luôn ở đây

Chương 12: Anh luôn ở đây

Bà ngọc Châu trở mình trong giấc ngủ mộng mị.

“Hải An! Hải An ơi! Con ở đâu?! Mẹ xin lỗi con! Tất cả là tại mẹ”

Nghe tiếng kêu của mẹ, hải An bật dậy từ dưới nền nhà lạnh ngắt. Cô đến bên giường ôm lấy mẹ.

“Mẹ! Mẹ ơi! Con đây. Là mơ thôi mẹ, không sao, không sao.”

Bà Châu mở mắt nhìn con gái. Ánh mắt bà chất chứa bao đắng cay.

Đọc tiếp

MBNT- Chương 11: Cô là con của kẻ giết người

Chương 11: Cô là con của kẻ giết người

Cơn mưa gào thét, không ngừng tát vào khung cửa sổ khiến chúng rung lên. Một tia chớp giận dữ xé toạt màn đêm đen hun hút. Ánh sáng của nó loá lên trong một giây, làm rõ bóng người đang ngồi bệt trên sàn, tựa đầu vào lớp cửa kính như một con búp bê vô tri giác. Cơn bão ngoài kia phản chiếu những gì trong tim cô lúc này.

Cô không biết mình đã ngồi như thế bao lâu, cũng chẳng quan tâm cái lạnh mùa đông đang xâm chiếm vào tận xương tuỷ.

Bên tai chỉ văng vẳng câu nói như mũi dao cứa từng nhát vào tim.

“Cô là con của kẻ giết người. Mẹ con cô hãy đi khỏi nhà tôi ngay. Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt gia đình tôi nữa.” 

Đọc tiếp

MBNT- Chương 10: Mẹ và con gái

Chương 10: Mẹ và con gái

Hải An vuốt mái tóc dài bồng bềnh, vố gắng khiến nó vào nếp, rồi nhìn vào gương kiểm tra bản thân một lần cuối. Cô gái trong gương nở một nụ cười gượng ép với An, không giấu nổi sự hồi hộp trong đó.

“Em đẹp lắm rồi! Đẹp nữa thì chắc anh không dám cho em ra đường mất.”

Đình Khôi tựa người vào bệ cửa, ngắm nhìn vợ chưa cưới của mình loay hoay trước gương không biết đã đến lần thứ mấy. Quả thực Hải An rất đẹp, và đó không phải là do vì anh yêu cô nên mới thấy như thế.

Đọc tiếp

MBNT- Chương 9: Mikatsuki

Chương 9: Mikatsuki

 

“Anh nhớ tình bạn của chúng ta lúc trước.”

“Anh nói cứ như chúng ta vừa gặp đã thân vậy. Không nhờ một đám côn đồ thì chúng ta đã không thể làm bạn.”

Quân khe khẽ cười. Trước đây cô cũng hay đùa như vậy. Rằng nếu không nhờ một đám côn đồ, thì bọn họ đã suốt đời làm oan gia.

Đọc tiếp

MBNT- Chương 8: Alexander W. Cavendish

Chương 8: Alexander W. Cavendish

Đời tư của Alexander Cavendish là một ẩn số. Nếu tra wikipedia, người ta sẽ chỉ tra được anh sinh ra tại Tokyo, Nhật Bản, ngày 25 tháng 1, năm 19xx. Một dòng duy nhất đó về thông tin đời tư cá nhân, còn lại là rất nhiều rất nhiều thông tin về anh học ở đâu, bằng cấp gì, có những phát kiến nào, đã từng nhận những giải thưởng ra sao.

Đại loại có thể tóm tắt như sau. Alexander William Cavendish sinh ra tại Tokyo, Nhật Bản, ngày 25 tháng 1, năm 19xx. Năm 12 tuổi nhập học đại học Cambridge, đến năm 18 nhận được bằng tiến sĩ đầu tiên, ngành Sinh Học. Cavendish tiếp tục tham gia nghiên cứu tại đại học Stanford, và năm 22 tuổi, có trong tay bằng tiến sĩ thứ hai, ngành Hoá Học, cùng một bằng quản trị kinh doanh MBA*.

Đọc tiếp

MBNT- Chương 7: Hoa linh lan vỡ nát

Chương 7: Hoa linh lan vỡ nát

Ngày hôm nay đối với Khôi là một ngày tồi tệ. Chẳng có việc gì anh làm mà không bị thất bại hay đổ vỡ cả. Từ sáng đến giờ anh đã làm vỡ bao nhiêu chậu hoa, ghi sai bao nhiêu cái nhãn rồi, anh cũng chẳng còn nhớ nữa.

Trong đầu chỉ lẩn quẩn mãi hình ảnh người đàn ông đẹp trai cao to trong căn nhà đối diện, người mà anh chắc chắn mối quan hệ trước đây với vợ chưa cưới của anh không đơn giản như hai người ấy miêu tả. Vì rõ ràng trong cái bắt tay ghì chặt ấy, Khôi cảm nhận một thứ gần như là đố kỵ rất rõ ràng.

Đọc tiếp

MBNT- Chương 6: Nhớ em đến phát điên

Chương 6: Nhớ em đến phát điên

Tin Alexander Cavendish hôm nay sẽ quay lại làm việc khiến cả toà nhà nhốn nháo. Thậm chí thầy trưởng khoa vốn nổi tiếng khó gặp hơn lên trời mà hôm nay cũng đã xuất hiện trong văn phòng của An những ba lần. Mỗi lần đến thầy lại chỉ hé cửa một khoảng bé tí vừa đủ chui cái đầu hói láng bóng vào và hỏi một câu “đã đến chưa?” rồi lại biến mất.

Chẳng phải chỉ có thầy trưởng khoa. Phái nữ của cả cái khoa này hôm nay nhất định là rất rảnh rỗi. Cô nào cô nấy ăn diện, đầu tóc, trang điểm, lượn qua lượn lại trước cửa văn phòng nhóm cô với tầng suất tăng đột biến.

Đọc tiếp

米津玄師 – Yonezu Kenshi「Lemon」Viettrans

Bài này siêu hot triệu view trong năm 2018, mình cũng từng nghe qua một lần nhưng mãi đến mấy hôm trước ngồi xem Kouhaku mới thấy thấm. Ít có bài hát nào lột tả được nỗi đau sâu sắc như bài hát này. Mời mọi người cùng thưởng thức.

Yume naraba dore hodo yokatta deshou
Imada ni anata no koto wo yume ni miru
Wasureta mono wo tori ni kaeru you ni
Furubita omoide no hokori wo harau

Nếu đây chỉ là một giấc mơ thì tốt biết mấy
Vì đến giờ phút này anh vẫn còn mơ thấy em
Anh phủi bụi trên những ký ức ngủ yên, như thể trở về nhà để lấy một món đồ bỏ quên

 

Modoranai shiawase ga aru koto wo
Saigo ni anata ga oshiete kureta
Iezu ni kakushiteta kurai kako mo
Anata ga inakya eien ni kurai mama

Cuối cùng thì chính em là người đã dạy cho anh biết rằng
có những hạnh phúc không thể tìm lại được
Quá khứ từng đen tối, từng không thể nói thành lời, từng bị anh che giấu
Nếu không có em, nhất định nó vĩnh viễn mãi còn tối đen

 

Kitto mou kore ijou kizutsuku koto nado ari wa shinai to wakatte iru

Anh biết trên đời này không tồn tại nỗi đau nào to lớn hơn nỗi đau anh đang trải qua

 

Ano hi no kanashimi sae
Ano hi no kurushimi sae
Sono subete wo aishiteta anata to tomo ni
Mune ni nokori hanarenai nigai remon no nioi
Ame ga furiyamu made wa kaerenai
Ima demo anata wa watashi no hikari

Cả những nỗi buồn của ngày qua
Cả những đau đớn của ngày cũ
Anh đã yêu tất cả, miễn bên cạnh từng có em
Hương chanh đắng ngắt cắm chặt vào trái tim anh
Chừng nào cơn mưa còn nặng hạt thì anh còn chưa tìm được lối về
Dẫu đến giây phút này em vẫn mãi là ánh sáng của anh

 

Kurayami de anata no se wo nazotta
Sono rinkaku wo senmei ni oboete iru
Uketome kirenai mono to deau tabi
Afurete yamanai no wa namida dake

Trong bóng tối, anh vẽ ra tấm lưng em
Hình ảnh ấy anh vẫn còn ghi nhớ như in
Mỗi lần anh gặp những khó khăn khiến mình khó chấp nhận
Anh chìm đắm trong những giọt nước mắt tuôn trào không điểm dừng

 

Nani wo shiteita no nani wo miteita no
Watashi no shiranai yokogao de

Lúc ấy em đang làm gì? Đã nhìn thấy gì?
Em quay mặt đi, cùng một biểu cảm anh chưa từng nhìn thấy

 

Dokoka de anata ga ima watashi to onaji you na
Namida ni kure sabishisa no naka ni iru nara
Watashi no koto nado douka wasurete kudasai
Sonna koto wo kokoro kara negau hodo ni
Ima demo anata wa watashi no hikari

Nếu giờ phút này ở nơi nào đó, nếu em cũng đang như anh
Cũng đang rơi nước mắt, đang chìm đắm trong nỗi cô đơn
Thì xin em hãy quên anh đi
Đây là lời nguyện cầu từ tận đáy lòng anh
Dẫu đến giây phút này em vẫn mãi là ánh sáng của anh

 

Jibun ga omou yori koi wo shiteita anata ni
Are kara omou you ni iki ga dekinai

Anna ni soba ni ita no ni
Marude uso mitai
Totemo wasurerarenai

Sore dake ga tashika

Anh đã yêu em hơn cả những gì anh tưởng tượng
Và từ đó anh chẳng còn khả năng hô hấp bình thường
Em đã từng ở bên anh nhiều như vậy
Thật khiến người ta khó tin
Suốt đời anh sẽ không quên

Đó là điều duy nhất anh có thể chắc chắn

 

Ano hi no kanashimi sae
Ano hi no kurushimi sae
Sono subete wo aishiteta anata to tomo ni
Mune ni nokori hanarenai nigai remon no nioi
Ame ga furiyamu made wa kaerenai
Kiriwaketa kajitsu no katahou no you ni
Ima demo anata wa watashi no hikari

Cả những nỗi buồn của ngày qua
Cả những đau đớn của ngày cũ
Anh đã yêu tất cả, miễn bên cạnh từng có em
Hương chanh đắng ngắt cắm chặt vào trái tim anh
Chừng nào cơn mưa còn nặng hạt thì anh còn chưa tìm được lối về
Như một nửa quả trái cây bị cắt làm đôi
Dẫu đến giây phút này em vẫn mãi là ánh sáng của anh

 

 

Mây Bay Ngang Trời

e2pp9YN - Imgur.jpg

Tên truyện: Mây Bay Ngang Trời

Tác giả: Luân Phong Vân

Tình trạng: Ongoing

Thể loại: Hiện đại, lãng mạng, HE, teen

Website: Truyện đồng loại được đăng tại https://kumoarashian.wordpress.com/https://www.wattpad.com/story/137773651-m%C3%A2y-bay-ngang-tr%E1%BB%9Di

Disclaimer: Nhân vật và cốt truyện hoàn toàn được tạo nên từ trí tưởng tượng của mình, và không liên quan đến những cá nhân và sự kiện có thật ngoài đời.

©Luân Phong Vân: Mọi người muốn chia sẻ fic của mình thì vui lòng sharelink đến blog và wattpad của mình. Tuyệt đối không post lại ở bất cứ đâu.

 

Truyện đầu tay và mình viết không có editor nên có nhiều sai sót. Mong mọi người bao dung bỏ qua.

Nội dung:

Trong mỗi cuộc gặp gỡ nhất định đều là duyên. Sắc tộc, truyền thống, dòng máu, địa vị, có cản trở được hai cá thể đến với nhau? Cuộc đời như áng mây bay, liệu có còn để lại dấu vết?
Một cô gái kiên cường với thời niên thiếu nhiều bất hạnh. Một chàng trai sinh ra trong tước vị nhưng lại chẳng thuộc về đâu. Từ hai thế giới, họ gặp nhau tại một mảnh đất bị bỏ quên trong ký ức, khi cuộc đời dường như đã quay lưng.

Còn có một tựa khác là “Dài Cho Mãi Sau”

Đời xin có nhau, dài cho mãi sau, nắng không gọi sầu
Áo xưa dù nhàu, cũng xin bạc đầu, gọi mãi tên nhau
– Hạ Trắng- Trịnh Công Sơn
Cover: xxnner@ CHICKENTEAM

 

MỤC LỤC

Chương 1: Hội ngộ

Chương 2: Vùng đất nơi chữa lành trái tim

Chương 3: Chúng ta là láng giềng

Chương 4: Có một người vẫn nhớ

Chương 5: Trái tim của anh

Chương 6: Nhớ em đến phát điên

Chương 7: Hoa linh lan vỡ nát

Chương 8: Alexander W. Cavendish

Chương 9: Mikatsuki

Chương 10: Mẹ và con gái

Chương 11: Cô là con của kẻ giết người

Chương 12: Anh luôn ở đây

Chương 13: