MBNT- Chương 23: Anh luôn ở đây

Chương 23: Anh luôn ở đây

Bà Ngọc Châu trở mình trong giấc ngủ mộng mị:

“Hải An! Hải An ơi! Con ở đâu?! Mẹ xin lỗi con! Tất cả là tại mẹ”

Nghe tiếng kêu của mẹ, Hải An bật dậy từ dưới nền nhà lạnh ngắt, chạy đến bên giường ôm lấy mẹ:

“Mẹ! Mẹ ơi! Con đây. Là mơ thôi mẹ, không sao, không sao.”

Bà Ngọc Châu từ từ mở mắt nhìn con gái. Ánh mắt bà chất chứa bao đắng cay. Từng giọt nước mắt bà rơi xuống khiến lòng Hải An thêm đau.

Đọc tiếp

MBNT- Chương 22: Cô là con của kẻ giết người

Chương 22: Cô là con của kẻ giết người

Cơn mưa gào thét, không ngừng tát vào khung cửa sổ khiến chúng rung lên. Một tia chớp giận dữ xé toạt màn đêm đen hun hút. Ánh sáng của nó loá lên trong một giây, làm rõ bóng người đang ngồi bệt trên sàn, tựa đầu vào lớp cửa kính như một con búp bê vô tri giác. Cơn bão ngoài kia phản chiếu những gì trong tim cô lúc này.

Cô không biết mình đã ngồi như thế bao lâu, cũng chẳng quan tâm cái lạnh mùa đông đang xâm chiếm vào tận xương tuỷ.

Bên tai chỉ văng vẳng câu nói như mũi dao cứa từng nhát vào tim.

“Cô là con của kẻ giết người. Mẹ con cô hãy đi khỏi nhà tôi ngay. Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt gia đình tôi nữa.” 

Đọc tiếp

MBNT- Chương 21: Mẹ và con gái

Chương 21: Mẹ và con gái

Hải An vuốt mái tóc dài bồng bềnh, vố gắng khiến nó vào nếp, rồi nhìn vào gương kiểm tra bản thân một lần cuối. Cô gái trong gương nở một nụ cười gượng ép với Hải An, không giấu nổi sự hồi hộp trong đó.

“Em đẹp lắm rồi! Đẹp nữa thì chắc anh không dám cho em ra đường mất.”

Đình Khôi tựa người vào bệ cửa, ngắm nhìn vợ chưa cưới của mình loay hoay trước gương không biết đã đến lần thứ mấy. Quả thực Hải An rất đẹp, và đó không phải là vì anh yêu cô nên mới thấy như thế.

Cô đẹp hệt như chính cái tên mình. Khuôn mặt trái xoan nhỏ nhắn rất đáng yêu. Phụ nữ ngày nay nhiều người chuộng làn da nâu khoẻ khoắn, nhưng anh lại thích nước da trắng mịn, trong suốt của cô hơn. Bờ môi đầy, cong cong cùng chiếc mũi thẳng, hơi hếch lên, thật đặc biệt.

Nhưng xinh đẹp nhất vẫn là đôi mắt. Hàng mi dài, mịn như tơ bao lấy đôi mắt to tròn, sâu hun hút; mỗi lần chớp mắt hệt như cánh bướm lay động. Khi thì tĩnh lặng như mặt biển về đêm, xoáy người ta vào vô tận, khi lại dữ dội như sóng, bất chấp, cuốn đi tất cả mọi thứ cản ngăn.

Đọc tiếp

MBNT – Chương 20: Anh lại có thể làm bạn của em không?

Chương 20: Anh lại có thể làm bạn của em không?

“Có thể nào cho em biết đâu mới là con người thật của anh không?”

Quân chạnh lòng:

“Cũng chẳng phải là anh cố ý giấu …”

Họ nhìn nhau một lúc, rồi cả hai phì cười. Tình trạng của họ mới khôi hài biết bao. Lúc ấy, anh chẳng giấu cô về thân phận nhưng cô cũng chẳng biết đến cả tên thật của anh. Lúc ấy, cô chẳng giấu anh việc cô sống và nghiên cứu khoa học ở Mỹ, nhưng anh cũng chẳng ngờ một ngày họ lại, một lần nữa, thành đồng nghiệp của nhau. Bọn họ, vì những lý do khác nhau mà đến Việt Nam, rồi định mệnh cho họ gặp nhau, trở thành tri kỷ. Họ chia xa, bước đi trên những con đường riêng, để rồi cuối cùng nhiều năm sau đó, số phận lại đẩy họ về với nhau.

Đọc tiếp

MBNT – Chương 19: Alexander W. Cavendish (II)

Chương 19: Alexander W. Cavendish (II)

Đời tư của Alexander Cavendish là một ẩn số. Nếu tra wikipedia, người ta sẽ chỉ tra được anh sinh ra tại Tokyo, Nhật Bản, ngày 25 tháng 1, năm 19xx. Một dòng duy nhất đó về thông tin đời tư cá nhân, còn lại là rất nhiều rất nhiều thông tin về việc anh từng theo học ở đâu, có bằng cấp gì, có những phát kiến nào, đã từng nhận những giải thưởng ra sao.

Đại loại có thể tóm tắt: Alexander William Cavendish sinh ra tại Tokyo, Nhật Bản, ngày 25 tháng 1, năm 19xx. Năm 12 tuổi nhập học đại học Cambridge, đến năm 18 nhận được bằng tiến sĩ đầu tiên, ngành Sinh Học. Cavendish tiếp tục tham gia nghiên cứu tại đại học Stanford, và năm 23 tuổi, có trong tay bằng tiến sĩ thứ hai, ngành Hoá Học, cùng bằng thạc sĩ quản trị kinh doanh. Sau đó ông thực hiện nghiên cứu sau tiến sĩ tại đại học Cambridge, và hiện tại đang giữ chức phó giáo sư tại đại học C.

Đọc tiếp

MBNT – Chương 18: Hoa linh lan vỡ nát

Chương 18: Hoa linh lan vỡ nát

Ngày hôm nay đối với Đình Khôi là một ngày tồi tệ. Chẳng có việc gì anh làm mà không bị thất bại hay đổ vỡ cả. Từ sáng đến giờ anh đã làm vỡ bao nhiêu chậu hoa, ghi sai bao nhiêu cái nhãn rồi, anh cũng chẳng còn nhớ nữa.

Trong đầu chỉ lẩn quẩn mãi hình ảnh người đàn ông đẹp trai cao to trong căn nhà đối diện, người mà anh chắc chắn mối quan hệ trước đây với vợ chưa cưới của anh không đơn giản như hai người ấy miêu tả. Vì rõ ràng trong cái bắt tay ghì chặt ấy, Khôi cảm nhận một thứ gần như là đố kỵ rất rõ ràng.

Đó là chưa kể đến ánh mắt anh ta nhìn Hải An. Anh ta tưởng rằng chẳng ai nhìn thấy nhưng làm sao có thể qua được mắt anh. Từ trước đến nay, Đình Khôi đều nhận thức rất rõ ánh mắt của những tên đàn ông khác nhìn Hải An. Vì xung quanh cô luôn luôn tồn tại chúng.

Đọc tiếp

MBNT Chương 16: Alexander W. Cavendish (I)

Đó là một buổi chiều yên ả như thường lệ tại quán Mikazuki.

Tháng tư về, từng cơn mưa bóng mây bất chợt rơi rả rít. Thời gian này đối với ký ức học sinh lúc trước của Hải An chỉ bay vụt qua như chiếc máy bay giấy, cuốn trôi không vết tích giữa ngày Tết và ngày thi cuối kỳ. Hơn mười năm sau, nó cũng vẫn trôi nhanh như vậy.

Đang trong cơn mơ màng thì cửa quán bật mở, tiếng chuông vang lên khiến Hải An giật mình bừng tỉnh:

“Xin chào quý kh…”

Cảnh tượng trước mắt khiến Hải An không kịp dứt lời. Bước vào là hai người đàn ông, một già một trẻ, mặc com-plê tối màu, xách cặp giấy tờ hết sức trịnh trọng. Cái không khí lạnh lùng trấn áp họ mang bên người khiến lời cô phát ra rơi rớt trên đầu lưỡi. Chưa kịp định thần thì từ phía sau, Quân đã bước lên trước bình thản ra hiệu:

“Xin mời vào trong ngồi.”

Hai người khách nhìn nhau trong chốc lát như đang trao đổi điều gì, rồi bước đến ngồi trước quày phục vụ.

Đọc tiếp

MBNT- Chương 15: Nhớ em đến phát điên

Tin Alexander Cavendish hôm nay sẽ quay lại làm việc khiến cả toà nhà nhốn nháo. Thậm chí thầy trưởng khoa vốn nổi tiếng khó gặp hơn lên trời mà hôm nay cũng đã xuất hiện trong văn phòng của Hải An những ba lần. Mỗi lần đến, thầy lại chỉ hé cửa một khoảng bé tí vừa đủ chui cái đầu hói láng bóng vào và hỏi một câu “đã đến chưa?” rồi lại biến mất.

Chẳng phải chỉ có thầy trưởng khoa, phái nữ của cả cái khoa này hôm nay nhất định cũng rất rảnh rỗi. Cô nào cũng ăn diện, chải chuốt, trang điểm, lượn qua lượn lại trước cửa văn phòng nhóm cô với tầng suất tăng đột biến.

Đọc tiếp

MBNT- Chương 13: Thế giới của anh

Chương 13: Thế giới của anh

Cứ cho là giả sử thuyết đa vũ trụ là có thật và có vô vàn các vũ trụ song song tồn tại trong vô vàn các trạng thái khả dĩ, thì Quân cũng không thể tưởng tượng ra một phiên bản nơi anh gặp lại cô.

Vì anh đã nghĩ điều ấy là vô vọng.

Đọc tiếp